Gió bên hồ thổi nhẹ nhàng, mơn man mang theo hơi nước ấm áp và ẩm ướt của buổi trưa, thổi qua những hàng dâu trắng cao lớn rậm rạp hai bên bờ vang lên tiếng xào xạc.
Gió lành nắng đẹp, đúng là lúc xuân sắc đang độ rực rỡ.
Rời khỏi họa phảng, men theo lối nhỏ đi thêm một đoạn ngắn, liền thấy một ngôi đình lấp ló sau những tán cây nở đầy hoa.
Kiều Nhuy bước theo sau Trần Hằng, lẳng lặng dõi theo bóng lưng hắn.




